Thư viện »Bài viết chuyên môn

Mẹ yêu quý của con! - bài dự thi “viết về người phụ nữ em yêu quý nhất”

   

  BÀI DỰ THI “VIẾT VỀ NGƯỜI PHỤ NỮ EM YÊU QUÝ NHẤT”

HỌC SINH: TRẦN THỊ HẰNG – LỚP 12C4 – TRƯỜNG THPT ĐÔNG HIẾU – NGHỆ AN.


MẸ YÊU QUÝ CỦA CON!



Viết về mẹ đã không quá xa lạ với mọi người chúng ta trong quá trình học tập từ bé tới bây giờ. Nhưng đố với tôi, hình ảnh ngươi mẹ trong tâm trí một đưa học sinh 12 hoàn toàn khác.
Là học sinh cấp 3 đac là trưởng thành khôn lớn rồi, nhưng đối với mẹ thì tôi còn nhỏ bé quá! Trong lòng, tâm trí bất cứ người con nào mẹ cũng là đáng kính, tuyệt vời nhất. Với tôi cũng vậy, mẹ là người tôi yêu nhất cuộc đời này. Và giơ đay mẹ đang gánh trên mình hai trọng trách: vừa là mẹ đồng thời vừa là cha. Tôi chưa nhìn thấy những gì trước đây mẹ tôi đã trải qua nhưng qua lời mẹ kể thì tôi cầu mong sao cuộc sống sau này của mẹ sẽ sung sướng hơn, hạnh phúc hơn. Trả lại cho cuộc đời bao nhọc nhằn, gian khổ mà mẹ tôi phải gánh chịu. Từ nhỏ mẹ đã không được học hành đến nơi đến chốn như các bạn cùng trang lứa, đi làm nuôi anh chị ăn học. Vế làm dâu xứ người phải làm lụng vất vả, buôn bán nuôi chồng con. Ước mơ to lớn của bố mẹ tôi là xây được một ngôi nhà to, đẹp, tránh cái nắng thiêu đốt của mùa hè, tránh cái giá rét của mùa đông. Bố mẹ tôi ra sức lao động, tích góp mãi cũng xây được nhà vào năm tôi học lớp 11. Bố tôi sống trong ngôi nhà mà tôi gọi là “ ngôi nhà mơ ước” trọn vẹn 7 ngày. Tai nạn cướp mất người chồng, người bố, người trụ cột của gia đình tôi. Đau đớn, đứt từng khúc ruột. Mẹ tôi đứt gánh giữa đường khi mới 39 tuổi. Tôi nghĩ rằng có nhiều, rất nhiều người có hoàn cảnh giống tôi sẽ hiểu được những đau thương, mất mát của gia đình tôi bây giờ. Chưa bao giờ tôi nghĩ bố tôi sẽ ra đi. Mẹ tôi khóc nhiều lắm, mẹ tôi không tin vào sự thật là bố tôi đã đi xa, lúc nào cũng nói với chúng tôi rằng bố đang đi làm xa, lúc nào cũng nhìn và nhớ về mẹ con mình. Tôi mong sao mẹ tôi đừng buồn, nước mắt mẹ đừng rơi nữa nhưng điều đó thật khó, nhất là bây giờ. Lúc bố tôi vừa mất, đêm nào tôi cũng thấy mẹ tôi khóc thút thít vì nhớ bố tôi, tôi thương mẹ nhiều lắm! Tôi nhìn thấy rõ những vết thâm quầng hiện trên đôi mắt của mẹ, có lúc ngân ngấn nước mắt, có lúc sưng đỏ lên vì khóc nhè, vì nhớ bố tôi và thương chị em tôi. Có lúc tôi cảm nhận được cả đôi vai mẹ đang gồng lên tất cả phải bon chen với cuộc sống nuôi hai chị em tôi ăn học, phải kiếm tiền trả nợ tiền nha. Cứ ngỡ rằng khi xây nhà xong, cả bố và mẹ sẽ cố gắng làm lụng để kiếm tiền trả dần dần. Nhưng giờ đây, tất cả đang dồn lên đôi vai nhỏ bé của mẹ tôi. Tôi thương mẹ tôi nhiều lắm, thương khi thấy nỗi lo âu của mẹ mỗi tháng phải trả tiên nợ lãi, thương khi thấy đôi mắt đầy lệ của mẹ khi Tết đến xuân về, khi trung thu đến, gia đình ai cũng ấm cúng, sum vầy, còn gia đình tôi chỉ có ba mẹ con nhìn nhau mà không để cho ai thấy nước mắt rơi, chỉ biết khóc thầm ở trong lòng. Khi em tôi thi lên cấp 3, bạn bè được ba mẹ đưa đón, con em tôi phải ngồi nhờ xe, nó buồn và khóc. Mẹ tôi còn khóc nhiều hơn, vì thương chị em tôi không có bố, thiệt thòi hơn các bạn. Mẹ tôi làm tất cả cho chị em tôi ăn học cho bằng bạn bằng bè. Mặc dù chị em tôi không được học thêm như các bạn, cảm giác thấy các bạn được đi học mà vi hoan cảnh gia đình mình như thế này, buồn lắm nhưng im lặng, không than vãn vì sợ mẹ buồn. Với hoàn cảnh như nhà tôi bây giờ, được mẹ cho đi học như vậy đã là quá sức của mẹ rồi. Mẹ vừa là mẹ, vừa là bố, chăm lo, chỉ dạy cho chị em tôi những điều nhỏ nhặt nhất. Lo lắng khi chi em tôi đi học về muộn. Trời lạnh vì bàn học của chị em tôi đặt gần cửa sổ nên mẹ cắt ri đô buộc lại làm rèm cửa che cho chị em tôi đỡ lạnh. Mặc dù nó không đẹp như những ràm cửa của nhà các bạn tôi, nhưng trong mắt tôi, trong thâm tâm tôi đó là cái rèm cửa đẹp nhất. Dù trời lạnh như thế nào, sáng nào mẹ cũng dậy sớm lo cơm nước cho chị em tôi ăn để đi học rồi mới đi làm. Thực ra mẹ đang thay bố làm chuyện đó, vì lúc bố tôi còn sống, sáng nào bố cũng lo cơm nước cho chị em tôi. Chưa khi nào tôi thấy mẹ tôi mua một cái một cái gì đó giành cho bản thân mẹ, dù là một bộ quần áo hay những cái nhỏ nhặt nhất là cái dây buộc tóc. 39 tuổi mà mái tóc của mẹ tôi bạc nhiều quá, vì sương gió, vì lo lắng, vì nhớ chồng và thương con. Mái tóc mẹ lúc trước dài và đen mượt nhưng bây giờ cứ dài là mẹ cắt, mỗi lần tôi hỏi mẹ đều nói nó rụng nhiều quá nên mẹ cắt đi cho gọn. Nhưng không phải thế mà thực ra vì túi mẹ đã hết tiền. Tôi cũng xin mẹ căt tóc phụ tiên cho mẹ nhưng mẹ tôi không cho mà mẹ nói tôi còn đi học, mẹ tôi thích con gái tóc dài. Tôi chẳng mấy khi chú ý tới đôi tay mẹ tôi cho tới ngày mẹ tôi ốm vì dầm mưa cắt cỏ, nhìn mẹ nằm mệt nhọc, lúc đó tôi mới chú ý tới bàn tay hao gầy, sạm nắng của mẹ tôi, rất nhiều, không đếm nổi những vết cắt rất nhỏ, tay mẹ tôi xơ hết rồi, cục chai cũng nổi lên nhiều nữa, trán mẹ có nhiều vết nhăn, đôi mày cứ chau lại vì mệt mỏi, nhưng mẹ vẫn âm thầm chịu đựng. Nhìn lúc đó mẹ tôi thật hiền lành, dịu dàng. Nhưng cũng có những lúc chị em tôi làm sai điều gì đó, khiến mẹ không vui, mẹ buồn và mẹ nạt. Chẳng thích mẹ nạt những lúc ấy tí nào, nhưng bây giờ lớn rồi mới hiểu hết được lòng mẹ bao la như thế nào, mẹ có thương mình mẹ mới nạt, tại mình sai nên mẹ nạt thôi. Chứ bình thường mẹ đâu thế, tôi thích thấy mẹ cười, cười sảng khoái tiêu tan hết mệt nhọc, dường như lúc đó tôi mới thấy hạnh phúc trong đôi mắt mẹ. Nhưng từ khi bố tôi mất, nụ cười đó càng ngày càng ít dần đi, có khi tôi không thấy nữa. Tôi thích lúc tôi tâm sự chuyện con gái, chuyện xảy ra thường ngày xung quanh tôi, mẹ chú ý lăng nghe rồi nói cái này được cái kia không được. Đối với bạn bè tôi, khi tới nhà, khi tiếp xúc với mẹ tôi, ai cũng nói rằng mẹ tôi khó tính, có người còn khen mẹ tôi mạnh mẽ. Nhưng không ai biết rằng, ẩn sâu trong con người đó là sự yếu đuối đang cố gắng mạnh mẽ, gồng lên với sự nghiệt ngã của cuộc sống bây giờ. Ẩn sâu trong con người khó tính đó là sự ân cần, dịu dàng, âm thầm nâng đỡ chăm sóc cho chị em chúng tôi. Mẹ tôi nói rằng thà mẹ chịu khổ, khó khăn bây giờ để chị em tôi sung sướng sau này là mẹ mừng rồi. Điều này không chỉ riêng mẹ tôi nghĩ như vậy mà chắc hẳn bất cứ người mẹ nào trên thế gian cũng đều mong muốn con mình được sung sướng cả, luôn mong những điều tốt đẹp nhất đến với con cái của mình. Mẹ của tôi không được sung sướng như những người phụ nữ khác, không được trưng diện những bộ quần áo đắt tiền, không giàu có…Nhưng trong lòng tôi, mẹ tôi là người giàu có nhất, giàu lòng thương con, giàu lòng vị tha… giàu về tất cả. Và trong mắt tôi mẹ là người đẹp nhất, đẹp về đức hi sinh… đẹp về tất cả. Mẹ tôi sẵn sàng làm tất cả khi một hoặc bất kì ai đó nói gì không tốt về bố tôi. Bởi vì đối với mẹ tôi, đối với chị em tôi bố là người tuyệt vời nhất. Hằng năm cứ đến ngày 20/10 hay 8/3, bố tôi thường vào bếp nấu cơm, dù là bữa cơm đạm bạc nhưng đó là giây phút hạnh phúc mà tôi thấy qua ánh mắt của mẹ. Nhưng 20/10 năm nay, gia đình tôi không có niềm vui đó. Với vai trò của người chị, người con, tôi sẽ thay bố làm những việc mà bố tôi thường làm. Chị em tôi thường bảo ban nhau và ra sức học tập để cuộc sống tương tai sau này đỡ vất vả hơn để bù đắp cho mẹ tôi những niềm vui dù là nhỏ nhất. Tôi thường tâm niệm trong lòng lời răn của Phật: “ Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”.
Viết về mẹ của tôi, thì có lẽ tôi viết cả đời không bao giờ hết, nhưng tôi không biết diễn đạt tình cảm của mình như thế nào cho đúng một bài văn, có thể đây là cảm xúc của bản thân tôi khi nghĩ về mẹ, thay cho lời tôi muốn nói ấp ủ bấy lâu nay, cũng là lời nhắn nhủ tới mẹ tôi nhân ngày 20/10: “ Con yêu mẹ nhiều lắm ! Người phụ nữ đẹp nhất đời con”. Và nhân đây, bằng tất cả tình cảm của một người con, con xin phép gửi tới người mẹ thứ hai đó là những người cô đã ngày đêm trăn trở trên nhưng trang giáo án dạy dỗ, cho chúng con những bài học làm người, những bài học tri thức… Không có gì hơn cho phép con kính chúc các mẹ - chị lời chúc sức khỏe và thành công trong công tác, hạnh phúc trong đời thường.
Chúc các bạn nữ sinh của chúng ta tươi đẹp tuổi học sinh, chúc các bạn gặt hái được nhiều điểm tốt làm quà tặng mẹ trong những ngày vui.

THPT Đông Hiếu - trường trung học phổ thông  Đông Hiếu

THPT Đông Hiếu

Donghieuonline.net diễn đàn trường THPT Đông Hiếu

Xem tiếp

Lịch công tác

  Sáng Chiều Tối
Thứ 2 +Chào cờ-
+ T2: Họp
+9h30: Báo cáo
+Bồi dưỡng các đội tuyển HSG    Học sinh nghỉ       
Thứ 3 +Tiết 5 các lóp được nghỉ +Bồi dưỡng các đội tuyển HSG  bổ sung lịch buổi tối
Thứ 4 +10h: Họp
+T5: Tư vấn hướng nghiệp
+Bồi dưỡng các đội tuyển HSG +17h15: Học anh ngoại khóa
Thứ 5 +T5: các lớp 12 chuyên học hướng nghiệp tại hội trường +Bồi dưỡng các đội tuyển HSG
+T9,10: Họp tổ chuyên môn
 
Thứ 6 +Khối sáng học bình thường +Họp ban lãnh đạo
+13h30: Khối 12 thi thử ĐH (đợt 1)
+ khối 10 học bình thường
 
Thứ 7 +Khối sáng học bình thường +13h30: Khối 12 thi thử ĐH (đợt 1)
+ khối 10 học bình thường
17h15
CN +7h: khối 12 thi thử ĐH (đợt 1) +14h: Học lớp đối tượng đoàn tại hội trường  
       
 

Thư viện video

Online: 1
Hôm nay: 0030
Hôm qua: 0219
Tháng này: 21830
Tháng qua: 24527
Tất cả: 209812